Cuối buổi chiều cơn mưa bỗng ập mạnh mẽ rầm rập,những cơn mưa kiểu này thường đến và đi rất nhanh..không hiểu sao tối nay mưa cứ lắt rắt rơi mãi. Chả hiểu thế qoái nào anh lại bỗng dưng nghe một bài nhạc về mùa đông...à, ừ mà từ tối đến giờ anh cũng chỉ nghe độc mãi bài này "Đà lạt lập đông". Có lẽ cái buồn man mác cô liêu gần gũi bài hát này mang đến có cùng tâm trạng mà cơn mưa đang mang lại.
Anh không còn chút ý niệm nào về thời gian mà em bỗng dưng xuất hiện và mời anh lên Đà lạt...Anh chỉ nhớ mình đã tắt điện thoại, leo lên xe và đi..anh còn nhớ thằng xe ôm đã cố tình chạy xe vòng vòng để lấy thêm tiền dù nhà em chẳng cách chỗ anh xuống bao nhiêu...mà bây giờ anh bỗng tự hỏi..chả bao giờ em chịu ra đón anh nhỉ?
Nơi em ở là một con đường nhỏ qoanh co lác đác một vài mái nhà. hình như là một biệt thự cho thuê được xây theo lối kiến trúc Pháp cổ. Sàn nhà trải thảm ,một lớp thảm đỏ cũ kỹ theo thời gian. một gian bếp nhỏ, vài cái phòng với những cái đệm như chiếc giường.Ngôi nhà được giăng bằng nhiều loại rèm cửa che đi những ô cửa sổ chỗ vuông chỗ tròn..Anh nhớ cái phòng tắm to và rất rộng nơi em cắm rất nhiều hoa..à hình như ngày hôm đó em trang hoàng ngôi nhà mình bằng rất nhiều hoa.Những bông hoa hồng nhiều màu sắc. Hồng phấn, hồng song hỷ, hồng đỏ, hồng trắng được cắm ngay ngắn trên bàn hay bỏ lòe xòe trong bình sành ...hoa chẳng phải đặc biệt để đón anh đến, nhưng hoa Đà lạt rẻ, nhiều qúa nên em mang vào cắm cả trong toilet..Đà lạt trời lại lạnh, thế là hoa em mua đã cách nay mấy hôm nhưng vẫn tươi như mới mua về.
Hình như chúng mình đã cùnh nhau nấu một bữa ăn rất ngon.Em có một đôi tay kỳ diệu dường như cái gì qua bàn tay em đều trở nên hấp dẫn..thắp một cây nhang trong nhà bếp, anh hít hà ngửi mùi thoang thoảng giữa mùi không khí lạnh buốt..khung cảnh đó với anh bây giờ nghĩ lại có cái gì đó không thực, mơ hoặc..những đôi dép nhỏ hình con vịt để đi trong nhà mà chúng mình đi mỗi chân một chiếc khác nhau rồi phá lên cười..cái ly trà bự chảng màu xanh với những lá trà xanh mới hái ngoài vườn. Em ngồi đầu kia trên ghế tràng kỷ màu nâu với chiếc vắy màu đen chấm bi và đôi tất đầy những sọc màu sặc sỡ giống cô bé pipi tất dài..và chúng mình trò chuyện.những câu chuyện không đầu không cuối..anh chẳng thể nào nhớ nhiều về những gì mình nói cùng nhau..Hình như anh chỉ đơn giản ngồi đó ngắm em.
Buổi chiều em mặc một cái váy ngắn màu đen, áo phông màu nâu, cả đôi tất và đôi giày cũng màu đen nốt. Chiều Đà lạt trời rất lạnh, chúng mình đi xe đạp đôi qoanh hồ Xuân Hương mặc cho cái váy ngắn em mặc làm nhiều người tò mò..em vô tư vui đùa dấn dứ với cái bàn đạp lúc đạp thì nhanh khi cố tình đạp thật chậm.
mình vào dinh Bảo Đại , em kéo anh chạy loang qoang.. Rồi anh thấy mình thành Vua và em thành hoàng hậu...hình như đó là một trong hai phô hình mình chụp chung trong suốt thời gian mình quen nhau. Rồi mình cưỡi ngựa, đi xe veppa cổ, tíu tít cùng nhau nhặt nhưng cánh hoa dại..cùnh nhau ngồi bệt xuống bãi cỏ ăn khoai lang nướng và uống rượu vang.
Anh không nhớ nổi tên cái quán cà phê mình ghé tối hôm đó.Quán được trang trí theo lối cổ với nhiều tranh về Đà lạt xưa, sàn nhà áp bắng gỗ thông,không gian thắp sáng bằng những ánh đèn rất tối dấu chìm trong góc, màu sắc chủ đạo là màu nâu của gỗ, khung cảnh càng huyền ảo được soi rọi bằng những ngọn đèn chai mà ngày nay chỉ còn thấy trên phim.Nhưng tức cười nhất là cái nhà vệ sinh chất đầy những chai rượu Vodka đã uống hết, dễ có đến cả ngàn chai chất san sát nhau từ đất cao chất ngất đến trần nhà.Khung cảnh này có cái gì đó rất kỳ dị và đã nhiều lần làm anh lẫn lộn với môt nơi nào đó, với một khoảng thời gian nào đó.
Chính trong cái quán caphe đó chúng mình đã nghe rất nhiều bản nhạc xưa,và anh nhớ như in cái cái chàng thắt nơ dỏm dáng đã hát rất hay bà hát "Đà lạt lập đông", những phụ nữ trung niên nhẹ nhàng dìu nhau trong bản valse nhẹ nhàng...
Trong vòng tay ấm hình em và anh đã yêu nhau nồng nhiệt. ta khát khao nhau như cỏ khô khát mưa..chúng mình nẳm bên nhau dưới thảm đỏ, chăn mùng màu đỏ và cả ánh đèn ngủ cũng hắt xuống ánh đỏ. Có cái gì đó siêu thực, không hiểu sao lúc đó mình lại nằm bên nhau dưới thảm trải nhà mà lại không phải là trên cái cái đệm to đùng kia..cái lạnh toát ra từ nên gạch xuyên qua lớp thảm, chăn mùng ấm thoang thoảng mùi dầu gội Enchanter em xài, vai em ấm..ừ và mọi chuyện đều rất tuyệt.
Anh không nhớ ngọn đồi nào mình đã đứng đó ôm nhau..nhắm mắt và cùng tưởng tượng đang bay xuống dưới thung lũng kia..Hình như chúng mình không có cùng giấc mơ,,anh ước làm chim bạy lượn còn em hòa mình trong gió.
"chúng mình không nên ở cạnh nhau lâu, chỉ lâu lâu gặp nhau và sống với nhau vài ngày hạnh phúc như thế này..'..anh không biết. Anh bây giờ không còn cái cảm giác yêu tha thiết như xưa..Chỉ là ở bên nhau, chúng mình thấy mình thật bình yên." như một gia đình hạnh phúc" những lời em thường nói khi mình cùng nhau vào bếp nấu bữa tối. Khoảng thời gian bên em làm anh quên mất những vấn đề của mình cũng như em vơi bớt phần sầu muộn của em.chúng mình sinh ra không phải là để cho nhau, chỉ là một đôi tri kỷ như tên cái quán caphe lần đầu mình hôn nhau. Chúng mình đã cùng nhau tạo ra nhiều tính huống như trong phim, lãng mạn, sâu sắc và có cả nhưững thời gian hận thù..nhưng cái cảnh giống như trong phim mà em muốn đóng nhất ..cùng nhau làm đám cưới và hônh nhau trong nhà thờ thì chẳng bao giờ sảy ra..anh không đặc biệt thích cái kết cục đó và cái cảnh lễ cưới mà anh đã phải dự rất nhiều ..còn em,nếu lấy người có đạo như anh mới có được khoảnh khắc đó ..nhưng nó đã không bao giờ có.
Anh không phải lưu số điện thoại em, không phải nhớ địa chỉ em hay tìm hiểu em đang đang ở đâu..em sẽ đến khi nào em cần anh. Trên chuến xe trở về ký ức về em bỗng phai mờ, anh chưa bao giờ có thể nhớ rõ ràng được khuân mặt em, mặc dù có thể nhớ mọi thứ về em..buổi đêm xe Phương Trang chạy nhanh hơn, êm hơn..anh kéo mền đắp hờ và trôi vào một giấc ngủ ngon.
Hồi ức về một người tình


Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét