Thứ Sáu, 21 tháng 8, 2020

Mùa Phượng sắp cũ..

 Ngoài kia nắng vẫn đang lung linh nhảy múa trên những bờ cỏ xanh rì. Khỏang không chỉ là một góc nhỏ xuyên qua khung cửa kính cũng đủ ánh lên nỗi buồn man mác của buổi trưa như thế này...những trảng cỏ nằm cạnh dòng sông Tô lịch và những tán lá núp sau ô cửa nhỏ đã bắt đấu úa vàng..Thu đã chạm vào ngõ..


Ngày xưa..cái ngày có vẻ xa lắm. mỗi khi hết hè bước chân vào ngày khai giảng có chút gì đó háo hức, chút gì luyến tiếc và có cả những nỗi mơ hồ về bạn cũ, cô giáo mới..Sự háo hức của những quyển vở trắng tinh còn thơm mùi giấy, những bộ quần áo mới rồi cặp mới và cả sự đẹp đẽ mới lạ của những tờ báo Liên Xô mua vể để bọc vở.

cuộc đời khi uống phải chén chua cay thì thường nhớ về những chén ngọt. Hoài niệm là phải chăng mình đã già. Cứ như một ông lão ngồi đếm những nỗi buồn không tên, khuân mặt bất giác đờ đẫn ngố không chịu được...

Cả đường phố bắt đầu phủ lên những ánh vàng của lá, tiếng gió reo trong trẻo len lỏi giữa những chiếc xe máy đang gầm rú..Ta thấy mình biến vào hư vô cuả mùa Hè đã cũ.

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét